“Mày sống thế ko thấy chán sao em?”. Tôi hỏi Hà
Hà trả lời nói với giọng buồn buồn
“Biết sao được anh. Nếu như ông bà già em chịu khó để ý tới em 1 chút
thì….mà thôi, cũng chả quan trọng gì nữa”
H từ từ quay lại hỏi tôi
“Anh có khình em ko?....Ở nhà chán lắm ý anh ạ”
Tôi im lặng không nói gì vì tôi hiểu cũng chính vì cái chán này mà H đã
dần sa vào con đường hư hỏng khi mà ko có cái gì nữa mà cô không biết,
từ rượu chè , lắc đến cả “quần hôn”….
Cuối cùng thì tôi cũng lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt trong
căn phòng
“Thế bây giờ mày tính sao hả em?”
Hà bảo “Giờ thì cho vàng cũng chả dám anh ạ, vớ vẩn là sự nó tóm ngay.
Gì thì gì, cũng phải giữ cái thể diện cho ông già. Với cả ko thể bị đánh
đồng với mấy con choai choai đú bẩn, học đòi được anh ạ. Ngày xưa, thấy
em mặc mát mẻ, lại hay ngồi uống 1 mình, bọn nó tưởng em là “hàng” nên
ra gạ em. Có hôm em ném cả chai rượu vào mặt và chửi nó không ra gì cả….”
Trên đây là tâm sự của 1 cô chiêu, chúng ta sẽ gặp 1 cô chiêu khác cũng
có hoàn cảnh tương tự.. Chắc hẳn các bạn còn nhớ trong vụ bắt 20 “dân
bay” ở “Linh Chi” cách đây không lâu đều là các con nhà khá giả. Trong
đó “nổi cộm” lên là Lan (86) ở Nguyễn Hữu Huân, là cháu gái của 1 thứ
trưởng . Là con gái độc nhất trong 1 gia đình quyền thế, nên mặc dù đang
ở Anh du học nhưng cô cũng bỏ về HN vì “nhớ đám bạn”. Và “cái gì đến thì
nó sẽ đến”, việc Lan chơi thuốc lắc rồi bị “sự” tóm cũng là “kết cục tất
yếu của huyện”.
1 gương mặt khác là Long (86), bố là người có chức cao trong CA Hà Nội
(hình như dân chơi sn 86 toàn con ông cháu cha thì phải ). Long cũng là
“độc đinh” , nên được ông bà già nuông chiều từ bé, tiền nhiều như quân
Nguyên nên việc Long “đánh bong” âu cũng là điều dễ hiểu. Hôm Long bị
tóm, cu cậu còn định “tà lưa CA” bằng cách khai man địa chỉ nhà nhưng
cuối cùng thì…”công cốc công cò”. Biết tin thì bà già ngất lên ngất xuống,
còn ông già Long chỉ biết thở dài vì đã quá nuông chiều thằng con duy
nhất của mình…
Vâng, đó là những dân chơi thật sự, những cậu ấm cô chiêu, con ông cháu
cha cả. Vậy còn những “choai choai đú bẩn” như Hà nói ở đầu bài thì sao?
Cũng trong vụ Linh Chi thì có Thủy (87), “dạt” từ Quảng Ninh lên Hà Nội.
Tuy ko giàu có nhưng Thủy biết cách kết bạn với những cậu ấm cô chiêu
để có thể tham gia các phi vụ “thác lọan”. Hôm bị bắt, Thủy chứng tỏ mình
như 1 đàn chị thực thụ , khi vén mái tóc vàng và ngẩng cao đầu “kiêu hãnh”
chứ không gục đầu xuống như các cô chiêu. Các bạn có thể chiêm ngưỡng
hình ảnh của chị ở pic dưới đây
Có tuổi đời trẻ nhất trong số các “anh hung” bị úp ngày hôm đó là Quyên
-15t,ở Thái Bình ra. Bố mẹ Quyên cũng là dân giang hồ, ra vào tù như cơm
bữa nên việc có mặt Quyên ngày hôm đó cũng chả có gì là khó hiểu cả… Câu
hỏi đặt ra ở đây? Khi bị CA úp thì các dân chơi sẽ nói gì? Hưng – giám
đốc 1 công ty ở Nghệ An đã trả lời rất “ngây thơ” khi kể là mình đi chơi
cùng bọn bạn vào đó, rồi bọn nó đưa cho chai Lavie cho Hưng uống, sau
đó thì chỉ…”có Chúa mới hiểu điều gì xảy ra”…hay như 1 thiếu gia nói “Đua
xe hay lắc cũng chỉ là 1 thú vui để tìm cảm giác lạ mà thôi (?)”
Vâng, với dân chơi thì có hàng trăm lý do để họ giải thích cho các cuộc
chơi “vô tiền khoáng hậu” của mình….Còn bạn thì sao? Bạn cũng cần tìm
đến cảm giác mạnh để chứng minh cái tôi của mình ko? Xin để các bạn tự
trả lời câu hỏi này !